Mục đích của GÐPT là đào tạo những Phật tử chân chính và cải tạo đời sống theo tinh thần Phật giáo. Nhưng lấy gì để đào tạo? Dựa vào đâu để cải tạo? Là huynh trưởng, mang trách nhiệm giáo dục các em chúng ta phải nắm vững vấn đề này hơn ai hết. Dĩ nhiên là lấy Phật Pháp để đào tạo, dựa vào Phật pháp để cải tạo. Vậy chúng ta phải thông suốt mục đích của Phật pháp thì việc tu học của bản thân và giáo dục các em mới đúng hướng. Nhưng trước khi tìm hiểu mục đích của Phật Pháp ta cũng cần biết Phật Pháp từ đâu mà hình thành?
1. Sự hình thành Phật Pháp:
Phát xuất từ lòng thương vô biên của Thái tử Tất Ðạt Ða, khi thấy chúng sanh quằn quại trong đau khổ, trong sự giành giựt cấu xé nhau để mưu cầu sự sống, trong đau đớn thảm khốc của già yếu bệnh tật, chết chóc. Tình thương rộng lớn ấy khiến Thái tử phải suy tìm cho ra nguyên nhân khổ đau và phương pháp diệt trừ đau khổ. Qua thực nghiệm, tu hành, lòng từ bi càng mở rộng, công năng tu tập càng lớn lao vượt qua những cam go chướng ngại thì trí tuệ càng phát chiếu sáng ngời. Ðến lúc Thái tử tập trung tư tưởng, chuyên tu thiền định thì trí tuệ càng sáng chói tuyệt đối (gọi là trí tuệ Bát Nhã), nhìn rõ được nguyên nhân đau khổ và phương pháp diệt trừ nó. Tức là đã tu chứng giác ngộ, đạt quả vị Phật (sẽ được rõ hơn qua bài “Cuộc đời đức Phật”). Phật pháp được hình thành qua công năng tu chứng giác ngộ ấy.
Vậy ta phải hiểu rằng: Ðức Phật không phải là đấng thượng đế tối cao hay vị thần linh nào cả mà chỉ là một con người. Nhưng con người đã giác ngộ và giải thoát, nên vượt lên trên tất cả. Như vậy, đạo Phật không phải là đạo thần qưyền thì người theo đạo Phật không phải cốt mong sự cứu rỗi. Do đó, lời dạy của đức Phật (Phật Pháp) không phải là những giáo điều bắt tín đồ phải tuân theo để được sung sướng, để được an vui như một số tôn giáo khác mà chỉ là những lời truyền đạt kinh nghiệm tu chứng của một con người đã hoàn toàn giác ngộ để mọi người có thể nương theo đó mà tu tập và được giải thoát như Ngài. Ðức Phật đã mở rộng con đường tu tập cho mọi người.
Ngài không đứng trên mây cao vút, tuyệt đối của an lạc mà nhìn chúng sanh quằn quại trong bể khổ trầm luân để rồi độc quyền ban phát những ân huệ. Ðức Phật dìu dắt chúng sanh lên đỉnh cao của an lạc ấy, để ai cũng trở thành Phật cả (nếu biết làm đúng theo lời dạy của Ngài). Ðức Phật đã từng nói trong những lúc thuyết pháp: "Ta là Phật đã thành, các con là Phật sẽ thành".
Sau khi đã cho ta thấy được nguyên nhân của khổ đau thì Phật Pháp lại giới thiệu cho ta cái cảnh giới an vui tự tại. Nhưng không phải để van xin sự cứu rỗi của Thượng Ðế hay một vị thần linh nào cho ta tới cảnh giới an vui mà Phật Pháp chỉ cho ta con đường đi đến an vui giải thoát. Không ai cứu rỗi được chúng ta mà phải tự mình cứu lấy mình: “Các ngươi phải tự mình thắp đuốc lên mà đi”.
2. Mục đích của Phật Pháp:
Biết được sự hình thành Phật Pháp, chúng ta sẽ suy ra: Mục đích của Phật Pháp là đưa con người từ khổ đau đến an vui, từ mê lầm đến giác ngộ, từ chỗ trói buộc phiền não đến chỗ giải thoát tự tại. Ngoài mục đích đã nêu trên, các vấn đề khác đều được đức Phật cho là phù phiếm, vô ích cả.
Nói gọn: GIÁC NGỘ VÀ GIẢI THOÁT là mục đích tối thượng, là cứu cánh của Phật Pháp.
Nếu nhận định đúng cuộc đời là vô thường biến dịch không ngừng, là khổ đau chồng chất, vì vô minh mê lầm, cái "Ta" cũng không tồn tại, là uế nhiễm, là vọng động (Bài Ðại Cương Phật Pháp), thì mục đích của Phật Pháp là:
-Ðưa chúng ta đến "chơn thường". Người tu hành để đạt đến quả vị là không bao giờ bị luật vô thường chi phối.
-Ðưa chúng ta tới "chơn lạc". Sự an vui trọn vẹn và bất tận.
-Ðưa chúng ta tới "chơn ngã". Người tu hành được giải thoát hoàn toàn ra khỏi những trói buộc, làm cho con người đầy đủ năng lực để thực hiện ý nguyện tốt đẹp của mình.
-Ðưa chúng ta tới "chơn tịnh". Người tu hành gạn lọc được bao nhiêu ô trọc của cuộc đời để sống một cuộc sống trong trắng tinh khiết không vướng chút bợn nhơ của trần tục, được an nhiên tự tại.
Nếu nhìn sự tác dụng thực tiễn mà nói, thì Phật Pháp với căn bản Từ Bi, làm cho nhân loại yêu thương nhau hơn. Nhờ ánh sáng Trí tuệ, làm cho nhân loại bớt si mê lầm lạc. Thấy được đâu là giá trị thật, đâu là lừa dối. Nhờ tinh thần bình đẳng tuyệt đối của đạo Phật, Phật Pháp san bằng những bất công của xã hội, của nhân loại, và làm cho cảnh giới Ta Bà (thế giới ta đang sống) được hòa vui trong tình nhân loại đại đồng. Nếu nói ngắn gọn lại thì mục đích Phật Pháp là diệt trừ ham muốn, vì ham muốn là cội gốc chính của đau khổ mê lầm. Kinh Dhammapada (Pháp Cú) có nói: "Những người say đắm theo ham muốn, tự lao mình trong lưới buộc như nhện giăng tơ. Ai dứt được sự buộc ràng, không còn dính mắc nữa thì sẽ xa mọi tiếng khổ để ngao du tự tại." (câu 347)
3. Tinh thần học Phật Pháp như thế nào?
a) Phải có ý chí: Người học Phật muốn tìm giải thoát không nên ỷ lại vào một uy lực nào ngoài mình ra để cứu chữa cho mình..
b) Tư tưởng tự do: Không dụ dỗ ai cùng vào đạo như mình. Người học Phật phải mở rộng trí óc hầu có thể thông cảm với tất cả mọi giáo lý khác. Sự cố chấp, hẹp hòi và cuồng tín là rất trái xa với tinh thần Phật giáo.
c) Không tin tưởng một cách mù quáng: Ðức tin có được là sau khi đã tự mình nhận thức rõ ràng. Phật giáo không chấp nhận niềm tin trước khi đã tự mình nhận thấy và qua kinh nghiệm. Bởi vậy mới nói: “Kiến tánh thành Phật”.
d) Học phải hành: Ðạo Phật không phải chỉ là cái đạo để học mà phải là cái đạo để sống. Có sống trong tâm bình đẳng, xa lìa tâm sai biệt, thì mới gặp được cảnh Niết bàn giải thoát (tuyệt đối).
e) Vì chúng sanh: Người học Phật không những tu tập để giải thoát cho riêng mình mà còn phải nghĩ đến mọi người, những chúng sanh đang đau khổ xung quanh mình. Chúng ta thường nguyện trước bàn thờ: "Từ Bi gia hộ cho chúng đệ tử tâm Bồ Ðề vững chắc, tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn, cùng chúng sanh trong Pháp giới tội chướng tiêu trừ, căn lành tăng trưởng, một thời đồng chứng Vô Thượng chánh đẳng, chánh giác".
4. Thực hành Phật pháp:
Đối tượng chính giáo hóa của Phật pháp là con người. Nguồi gốc đau khổ của con người là vô minh, do ba thứ độc tham sân si sai khiến gây nên nhửng lời nói, ý nghĩ, việc làm xấu xa, tội lỗi làm mất giá trị của con người chân chính.
Mục đích đầu tiên mà Phật pháp nhắm đến là thực hành Phật pháp. Người học Phật cần tối thiểu trau dồi thực hành:
-Thực hành 5 giới cấm tại gia
-Làm tròn các bổn phận trong gia đình, gia tộc, xóm làng, xã hội và đất nước.
-Sống bằng nghề nghiệp chân chính, lương thiện, phát triển kinh tế, chi tiêu hợp lí.
-Trau dồi, phát huy trí tuệ, văn hóa.
-Sống cuộc đời đạo hạnh mẫu mực.
Tóm lại, trên phương diện đạo lí, Phật Pháp nhằm chuyển hóa con người: Đổi mê ra ngộ- Thấy tánh tỏ tâm- Vượt sống khỏi chết – Lìa khổ được vui.
Đó là mục đích tối hậu của Phật pháp.
Đức Phật đã từng dạy: “Ta chỉ là vị Phật đã thành có nhiệm vụ khai thị Phật tánh cố hữu của các người. Kẻ nào phát huy được Phật tánh ấy sẽ thành Phật”. Như vậy mục đích tối thượng của Phật pháp là THÀNH PHẬT.
0 comments